Thời đại của đàn bà

TTT – Là đàn ông, ai cũng biết tai hoạ kinh khủng nhất đối với thế giới đàn ông là gì. Không phải là môn thể thao vua biến mất, không phải thế giới cấm xe hơi, thuốc lá, bia rượu, không phải mọi hiểm nguy và thử thách không tồn tại. Ngay cả phụ nữ xấu tốt lẫn xinh đẹp biến sạch cũng không phải. Đó chỉ là những tai hoạ xếp hàng thứ hai, thứ ba thôi!

Xếp hạng nhất phải là tai hoạ này: nam giới phải phục tùng phụ nữ.
Cuộc đời một người đàn ông: Lúc mới tượng hình, quyền có cho họ chào đời hay không là thuộc về người phụ nữ đang mang thai họ. May mắn được chào đời, thì họ đã lệ thuộc vào chăm sóc của người mẹ. “Con có khóc mẹ mới cho bú”, qua thời trẻ sơ sinh, đến hồi trẻ em, ngỗ nghịch một tý, bà mẹ quát ngay: “Tao đập cho một cái thì đừng hòng sống. Tao đẻ ra mày được thì cũng ăn gỏi mày được đấy con ạ”.
Đến tuổi thành niên, biết tán gái, thì mang tiếng là đàn ông chủ động ngỏ lời, chủ động cầu hôn, nhưng đừng quên một điều quyền lựa chọn lại thuộc về người phụ nữ: Họ có thể gật đầu đồng ý lấy anh hoặc cười tươi “còn lâu mới đến lượt anh nhé”. Nghĩa là họ nắm trong tay quyền chấp thuận hay từ chối, là họ nắm giữ “vận mệnh” tình yêu hạnh phúc của anh.
Nhan nhản những người đàn ông đang chạy xe một cách vất vả trên đường kia đã suốt đời ôm một trái tim vỡ nát, rỉ máu, vì bị một cô gái từ chối hoặc “cho rơi” khi cô ta hết còn hứng thú. Ngay cả khi cưới được người phụ nữ mình hỏi cưới rồi, thì tình trạng bấp bênh trong việc sở hữu một người đàn bà luôn hiện hữu.
Đó là tình trạng bị cắm sừng, hoặc tệ hơn là chìa lá đơn ly dị, từ nay tôi hết là vợ anh (và cuỗm theo một nửa gia tài, cùng một nửa hoặc tất cả số con), trả anh về tình trạng “không gia đình”, mà trong những chuyện “hóc xương” như thế này, luật pháp. Và dư luận xã hội chưa bao giờ đứng về phía người đàn ông, chỉ “tôi đứng về phe nước mắt” như lời nói của nhà thơ Dương Tường.
Bởi vậy, rất nhiều chàng trai trẻ độc thân không thể tiến tới một cuộc sống yêu đương và hôn nhân bình thường được, vì rơi vào hội chứng tâm lý “sợ phụ nữ”. Họ có cảm giác, cuộc đời họ bị định đoạt bởi hai người phụ nữ: Lúc nhỏ là mẹ họ; lúc lớn là người yêu, là vợ họ, có quyền khiến cho họ sung sướng hay khổ đau. Và đó là một vòng khép họ vào giữa, họ phải chịu mọi chi phối từ đấy.
Thế nên những chàng trai chuẩn bị lấy vợ, thường không mấy hớn hở vui mừng vì được vợ, mà trong tâm trạng bâng khuâng như mình sắp mất một cái gì đó lớn lao lắm, đó là sự tự do và tự chủ (trái ngược với tâm trạng cô dâu, mừng mừng lo lo, chứ không hề có tiếc nuối hay có cảm giác mất mát xen vào).
Đó là hai người đàn bà thật thân thiết và cũng thật đáng gờm trong cuộc đời bất kỳ một người đàn ông nào trong xã hội hiện đại, văn minh. Nhưng ngày nay, khi người phụ nữ càng ngày càng chứng tỏ được quyền bình đẳng của họ về chính trị, kinh tế, xã hội với nam giới và nhiều người trong số họ vươn lên nắm những vị trí chủ chốt trong chính quyền, trong kinh doanh và các nghề chuyên môn, thì cuộc đời người đàn ông lại xuất hiện thêm người phụ nữ “thân thiết và đáng gờm” thứ ba: sếp của anh ta.
Tôi chưa gặp người đàn ông nào có xếp nữ, mà không ít nhiều mang một nỗi ấm ức trong lòng, về việc mình bị sai khiến, thống trị, bị chỉ huy, bị định đoạt bởi “một mụ đàn bà không biết an phận, ham trèo cao có ngày ngã gãy cổ.”. Sự “dị ứng” của họ trước sự điều hành của phụ nữ, đối với mẹ và vợ là một thì với sếp nữ là một trăm lần, mang nhiều ý nghĩa “thù địch về giới” nhiều hơn là những xung đột cá nhân này với cá nhân khác.
Một anh bạn của tôi, quá cay cú với “mụ sếp khô cứng, không chồng, ngu si, lắm lời, say mê quyền lực đến mức bệnh hoạn”, trong một cuộc nhậu trút hận với bạn bè chiến hữu đã đặt ra vấn đề: Việc phụ nữ hiện đại đang đạt sự độc lập và bình đẳng với nam giới là điều “vô cùng tồi tệ và đi ngược lại vai trò tự nhiên của phụ nữ, làm đảo ngược trật tự đã được định sẵn”.
Để chứng minh cho ý kiến của mình, anh ta viện dẫn: Cả văn hoá phương Đông lẫn phương Tây đều khởi nguồn một kiểu xã hội phụ quyền, dựa trên nguyên tắc sự thống trị của nam giới trong gia đình và cộng đồng.
Các triết gia lẫy lừng trong quá khứ, mà sức ảnh hưởng của họ còn vang dội tới ngày nay, trở thành bất tử với những luận thuyết bất tử, cũng ủng hộ cho điều này. Socrates thừa nhận trong một số khía cạnh phụ nữ thua kém đàn ông. Aristotle cho rằng giống đực tự nhiên giỏi hơn giống đực bị què cụt, chịu đựng một sự thiếu hụt tự nhiên.
Rousseau cho rằng phạm vi ảnh hưởng đích thực của người phụ nữ là ở trong nhà. Milton trung thành với học thuyết Kinh thánh về tính ưu việt và sự thống trị của của giống đực. Và kinh thánh, một bộ sách vĩ đại nhất của loài người xét về mọi phương diện, cả trong Tân Ước và Cựu Ước, đều đặt người phụ nữ vào vị trí cấp dưới.
Ngay cả trong vườn địa đàng, phụ nữ cũng chỉ là một người phụ trợ cho đàn ông, và rõ ràng họ bị đặt dưới quyền cai trị của đàn ông vào lúc bị trục xuất khỏi vườn địa đàng vì bản thân mình phạm tội và xúi giục người đàn ông phạm tội.
Nói tóm lại, theo kết luận của những nguồn đã viện dẫn trên và anh hết sức tán đồng, thì giống đực là hiện thân của sự hoàn hảo của loài người. Còn phụ nữ, với những khiếm khuyết tự nhiên của họ về nhiều mặt, đương nhiên là thấp hơn nam giới. Và sẽ tốt hơn cho tất cả, cho nam giới và cho xã hội, nếu như cả ở trong gia đình và xã hội, phụ nữ giữ dạng là người cấp dưới của đàn ông.
“Luận thuyết” của anh bạn đang mất mãn đàn bà ấy, không ngờ vậy mà thu hút được sự chú ý và bận tâm suy nghĩ của nhiều người đàn ông, bè bạn có mặt trong cuộc nhậu đó. Họ (trong đó có tôi) đột nhiên lâm vào tình trạng hoài nhớ “thời vàng son của cha ông”. Cái thời đàn bà không có quyền bầu cử, không có quyền có tài sản, không có quyền có nghề nghiệp chuyên môn, không có quyền sống không phụ thuộc vào một người đàn ông nào đó như cha, chồng, con trai, nói chung là không có quyền có một cái gì đó “giống như kiểu của đàn ông”. Cái thời mình nói đúng cũng gật, nói sai họ cũng vâng, muốn lấy ai làm vợ thì chỉ tay vào người đó…
Thật xui xẻo khi mình sinh ra vào cái thời này! Và e rằng với cái đà lớn mạnh như vũ bão của phong trào nữ quyền thế giới, thì thằng con trai mình, thằng cháu nội mình, thằng chắt nội mình, còn khốn khổ hơn. Sẽ hoàn toàn bị thống trị và làm chủ bởi nữ giới, y như vùng đất Quế Đô khốn khổ trong phim “Chân mạng thiên tử”.
Trong khi cả nhóm đàn ông thấm hơi men đang chìm trong nỗi lo âu và bực tức, về việc bị đàn bà lấn ướt và một ngày không xa, họ sẽ hình thành một kiểu xã hội mẫu quyền thay cho cái xã hội phụ quyền tồn tại êm đẹp hàng thiên niên kỷ nay, thì một người đàn ông tỉnh táo hơn lên tiếng: “Nói tóm lại, là nếu có thể, thì chúng ta có ủng hộ thời kỳ vàng son cũ không, thời mà phụ nữ phải ở trong cảnh tôi đòi, không được có tư tưởng, tri thức, ước mơ, nghề nghiệp, mà phải là kẻ ở trong nhà phục dịch cho chồng, hoặc bố, hoặc con trai, hoặc các em trai? Có ai muốn quay lại cái thời kỳ phụ nữ không có quyền có tài sản và sở thích tiêu pha tiền bạc, thời “im lặng là bổn phận và đức hạnh của người phụ nữ không”? thì cả bọn tỉnh rượu.
Kết quả: không có ai giơ tay ủng hộ. Anh bạn mất mãn với bà sếp, người khơi ra cuộc tranh luận này, vớt vát: “Nhưng tao và nhiều thằng đàn ông khác vẫn cho rằng, sẽ tốt hơn cho đàn ông chúng ta và gia đình chúng ta, nhất là những đứa con, nếu như vẫn đàn bà chủ trong, đàn ông chủ ngoài, chồng bay ra xã hội, vợ ở nhà làm nội tướng”.
Ý kiến trên suýt được vỗ tay rầm rầm, nếu không có một tên ú ớ đặt câu hỏi: “Rồi tiền đâu, mình nuôi vợ, nuôi con, nuôi bố mẹ.”

(CườngDog sưu tầm)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: