Em Bình tâm sự về tình yêu

Cô gái bị nhà chủ hành hạ suốt 10 năm cười bẽn lẽn: “Dạo này em béo thêm 4 cân. Mà em có “người ấy” rồi đấy, anh ấy là nông dân thôi, ở Ninh Sơn, Hoà Bình”.

Nothing Like CuongNhà dưỡng thiện Nguyên Hương rộng gần 1.000m2, gồm 2 khu cách biệt, một khu dành làm nơi thăm quan, đặt nhà thờ họ, một dành để nuôi dưỡng những trẻ mồ côi, người già không nơi nương tựa. Sáng 23/11, Bình đã được ông Đoàn Văn Đạt, chủ cơ sở bánh đậu xanh Nguyên Hương (Hải Dương), nhận về nuôi dưỡng.
Sáng chủ nhật (24/11), Bình theo một cô làm công đi chợ, chỉ có bà Hà Kim Bình, người giải thoát cho em khỏi vợ chồng Đức – Phương ở đó. Dẫn khách vào căn phòng Bình ở, bà Bình cho biết: “Sợ cháu cô đơn, không quen với cảnh sống ở đây, tôi đã theo về tận nhà dưỡng lão. Nhưng khi xuống đến nơi tôi rất yên tâm khi gửi cháu vào đây, cháu sẽ được đi học, trưởng thành”.
Phòng của Bình rộng gần 30m2, nằm tách biệt với khu dành cho trẻ em mồ côi và người già cô đơn, khá sạch sẽ, khang trang, có giường, tủ đựng quần áo, bộ bàn ghế, đặc biệt là chiếc xe máy Wave đỏ và chiếc ti vi Samsung 21 ich mới cứng. Bà Bình khoe: “Ông Đạt chiều cháu lắm, mới về có 2 hôm đã đưa đi chơi ở Hải Phòng, lại còn mua cho cả xe máy và ti vi nữa”.
Bình đi chợ về, cầm bó hoa hồng trên tay. Trong bộ vest màu hồng nhạt và gương mặt tươi rói, ít ai nhận ra cô bé rửa bát ngày nào. Theo Bình, em lựa chọn về Nhà dưỡng thiện của ông Đạt vì hy vọng ở đây có nhiều hoàn cảnh giống mình. Nhiều người cùng khổ, sẽ cùng nhau vươn lên trong cuộc sống.


(Bình bên chiếc xe máy mới)

Theo Bình, sau khi công an xác định được người thân, chú Thắng, cô Thuỷ con bà Hà Kim Bình, người đã cứu em thoát khỏi vợ chồng Đức – Phương, cũng khuyên em về quê với họ hàng. “Lúc em hoạn nạn không thấy ai, chỉ khi báo chí đưa tin họ mới đi tìm. Em rất giận gia đình và không muốn quay về”, Bình cho biết.
Tuy nhiên, về Khu dưỡng thiện, Bình vẫn chưa quen với cuộc sống mới. Hai đêm nay, cô gái từng là tâm điểm dư luận, mất ngủ vì nhớ cảm giác ấm cúng mà mọi người đã dành cho cô khi đang lẩn trốn tại Hoà Bình. “Ở đó em được mọi người đối xử rất tốt. Động đến việc gì cũng có các anh các chị đỡ đần chia sẻ. Gần 10 người thổi cơm ăn chung, cười nói, chuyện trò vui vẻ, em có cảm giác như mình đang có một gia đình thật sự”, Bình tâm sự.
Chợt, Bình cười bẽn lẽn: “Dạo này em béo ra 4 cân. Mà em có “người ấy” rồi. Anh ấy chỉ là nông dân thôi, ở Ninh Sơn, Hoà Bình. Chúng em quen nhau trong những lần em trốn ở đó”.
Rồi Bình xăng xái chạy đi nhặt rau, cắm cơm phụ giúp cô làm công. Đến bữa, cô cười nói, ăn ngon lành cùng với mọi người. Câu chuyện rôm rả hơn khi cô gái ngoài hai mươi tuổi đỏ mặt bị “truy vấn” tiếp về bạn trai ở Hòa Bình.
“Xa Hà Nội em cảm thấy rất nhớ. Khi về Hà Nội giám định lại thương tật em sẽ xin ở lại nhà bác Bình chơi mấy hôm”, Bình nói, mắt ánh lên niềm vui.

(CườngDog sưu tầm)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: