5 con vật bệnh hoạn

5convatbh.JPG

(từ trên xuống, từ trái sang: Khương Hà, Thanh Xuân, Lynh Bacardi, Phương Lan và Nguyệt Phạm) 

Mời các bạn đọc bài viết.

Cuối tháng 12/2005, trên thị trường sách Tp.HCM và nhiều tỉnh, thành khác, xuất hiện một tập thơ mang tên “Dự báo phi thời tiết” của 5 tác giả nữ với tên gọi chung là nhóm “Ngựa trời”. Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như trong tập thơ này không có những bài, những câu mang nặng tính khiêu dâm, đồi trụy, tục tĩu.
Một trong năm tác giả nữ này là Phạm Thị Thùy Linh, biệt hiệu Lynh Bacardi, sinh năm 1981 tại Lâm Đồng. Tự giới thiệu về mình, Lynh Bacardi đã tuôn ra những câu quái gở như sau: “Một sinh vật có nhiều răng và móng vuốt. Khi thần kinh bị kích động thì thơ tiết ra từ những lỗ chân lông”. Chả thế mà trong bài thơ nhan đề “Chở thuê”, Lynh Bacardi viết: “Tiếng rên rỉ dòng nước trắng ứ bầu vú. Em vật vã cánh cửa mình chưa kịp khép kìa…”. Hay như bài “Đoạn kết”, Lynh Bacardi chắc chẳng còn biết liêm sỉ là gì: “Em mặc cả (…) anh về số lượng”.
Tuy nhiên, chẳng những đã không nhận ra cái bẩn thỉu, trụy lạc trong những câu chữ được gọi là “thơ”, Lynh Bacardi còn lớn tiếng xuyên tạc các cơ quan chức năng Việt Nam khi được một tờ báo phản động của một nhóm người Việt ở nước ngoài  phỏng vấn: “Sự kiện tập thơ bị thu hồi với tôi chẳng thể gọi là nỗi sợ, mà chính xác là thất vọng, bởi cái cách mà những kẻ gác cánh cửa văn chương đối xử với một tác phẩm…”. Nghe câu trả lời của Lynh Bacardi, người ta lấy làm ngạc nhiên bởi lẽ thu hồi một tập thơ mà nội dung của nó đầy rẫy những câu chữ bẩn thỉu, không chỉ là trách nhiệm của các ngành chức năng, mà còn là yêu cầu của xã hội.
Lật vào những trang trong, chân dung Lynh Bacardi với khuôn mặt dán đầy những hạt hình tròn màu trắng, Nguyễn Thị Phương Lan thì giữa môi là một lằn kẻ dọc, hai bên thái dương chạy đến gần sát đuôi mắt là hai bệt màu, Khương Hà mặt trát nham nhở phấn trắng, còn trên mặt Nguyệt Phạm là nguyên một vệt lớn, kẻ từ chân tóc chạy xuống mắt, xuống cằm. Riêng “nhà thơ” Thanh Xuân, một nửa khuôn mặt dán đầy những mẩu… báo! Đáng tiếc thay, một tập thơ kinh dị như thế, lại được liên kết với Công ty Văn hóa truyền thông Nhã Nam in ấn và phát hành.
Thanh Xuân là “nhà thơ” thứ hai mà chúng tôi nêu lên trong bài báo này. 25 tuổi, tốt nghiệp cử nhân kinh tế nhưng dưới mắt Thanh Xuân, sinh viên thay vì là một trong những thành phần ưu tú của xã hội, thì “nhà thơ” lại hạ bút, viết những câu “thơ” như sau: “Bên cửa sổ tôi nhìn thấy một thằng sinh viên thiếu tiền trọ học đang cố nhòe nhoẹt giới tính của mình tưởng tượng tình ái với một ông già…”.
Anh Nguyễn Văn Nam, người học chung Khoa Tài chính, Tín dụng tại Đại học Kinh tế với Thanh Xuân nhận xét: “Hồi ở trường, bạn ấy có hơi quậy một tí, nhưng không ai ngờ lại quá trớn như thế. Bữa phát hành tập thơ, Thanh Xuân có tặng tụi tôi vài cuốn. Đọc xong chóng mặt. Tôi hoàn toàn đồng ý với việc thu hồi…”. Kim Lan, bạn học chung với Thanh Xuân, lắc đầu: “Đọc mấy câu thơ như “Bên cửa sổ tôi nhìn thấy thằng tình nhân tuyệt vời lớn hơn 19 tuổi của em đang cần mẫn chuyển vào tài khoản của em một thù lao nho nhỏ…”, thì tôi thấy bệnh hoạn hết sức”. Ấy vậy mà khi trả lời phỏng vấn của một tờ báo phản động hải ngoại, Thanh Xuân vẫn leo lẻo: “Tôi đi học đúng tuổi, tốt nghiệp đại học tại Việt Nam, đi làm công chức, đóng thuế đầy đủ, giấy chứng minh nhân dân, bằng lái không thiếu cái nào, chưa lần nào vi phạm pháp luật. Tôi dài dòng chỉ để nói một điều: Hành vi có văn hóa xuất phát từ một tư tưởng có văn hóa…”. Chẳng lẽ những câu thơ bệnh hoạn, dung tục, bức chân dung “không giống ai”, lại được coi là có văn hóa, xuất phát từ một… tư tưởng có văn hóa?
“Nhà thơ” thứ ba: Khương Hà, năm nay vừa tròn 21 tuổi. Trong tập “Dự báo phi thời tiết”, ngoài những câu, chữ tối nghĩa, viết ra như thể đánh đố người đọc, Khương Hà không ngần ngại đưa những nhân vật huyền thoại mà cả thế kỷ nay – và hàng bao thế kỷ nữa, vẫn là những nhân vật được cả trẻ con lẫn người lớn say mê, thích thú, vào… dâm thơ: “Công chúa ngủ trong rừng giật mình thức dậy vì bị muỗi cắn. Phát hiện ra tia nhìn thèm khát bất lực của Aladin phía ngoài song cửa sổ vì gã Thần Đèn đang mê mải động phòng với nàng Tiên Cá”. Chao ơi, ông vua chuyện cổ tích Andersen, anh em nhà Grim và cả xứ sở thần thoại Ba Tư nếu có sống lại, chắc sẽ phải ngơ ngác tự hỏi vì sao những nhân vật hiền lành, hướng thiện của mình, lại bị “nhà thơ” Khương Hà trát lên mặt một lớp bùn đen. Ấy vậy mà khi trả lời phỏng vấn, Khương Hà biện minh: “Lý do chính là người ta vẫn còn thành kiến không hay với chuyện sex trong văn chương, và e sợ vượt tầm kiểm soát… Thật buồn cười vì người ta cho rằng tập thơ không phù hợp với văn hóa Việt Nam”. Từ bao đời nay, văn hóa Việt Nam làm gì có những tập thơ mà câu chữ đọc lên thấy buồn nôn: “Chiếc drap trải giường sau cơn cuồng lạc trơ trơ vô cảm giữa mớ hỗn loạn bầy nhầy…”.
“Nhà thơ” thứ tư mà chúng tôi muốn đề cập đến trong tập thơ “Dự báo phi thời tiết”, là Nguyệt Phạm. Tên thật là Phạm Thị Ngọc Nguyệt, sinh năm 1982 tại Đồng Nai và tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, báo chí Trường đại học Khoa học – Xã hội và Nhân văn Tp. HCM. Cũng như ba “nhà thơ” kia, rải rác trong thơ Nguyệt Phạm, vẫn chỉ là những câu, chữ đại loại như: “Những ngón tay sần lên sục sạo khắp khe hang đồi núi vực sâu”. Trong một bài thơ đề tặng nghệ sĩ saxo Trần Mạnh Tuấn (bài ngẫu hứng Sarxn’Art), Nguyệt Phạm đã ví những khán giả đến nghe tiếng kèn của Trần Mạnh Tuấn, là: “Cầu thang màu rượu đổ ập xuống đầu lũ lợn lao nhao, ngây ngô… Anh già ngồi run đùi, run run đầu trọc, tơ tưởng đến thời son trẻ…”. Riêng đoạn sau cũng của bài thơ này, Nguyệt Phạm viết: “Ở đây toàn dân trí thức. Chẳng có em út đập phá…”. Cách miêu tả ấy trong thơ Nguyệt Phạm đã xúc phạm tới một số nghệ sĩ, không thể không phê phán.
“Nhà thơ” cuối cùng trong tập thơ này là Nguyễn Thị Phương Lan, sinh năm 1981 tại Lâm Đồng, tốt nghiệp Khoa Báo chí Ngữ văn Trường đại học Khoa học – Xã hội và Nhân văn Tp.HCM năm 2004. Trong các bài thơ của “nhà thơ” Phương Lan, nhiều câu, chữ không thể tìm thấy ở bất kỳ một cuốn từ điển tiếng Việt nào, chẳng hạn như: “bật bứ”, “ngột khởi”… thì lại còn những cái khó hình dung được: “… Là ngày của nàng. Là ngày chảy máu. Cơn đam mê ngột khởi từ hai thân thể trái mùa… Ghìm chặt nhau không chọn ngày”. Trả lời phỏng vấn của một tờ báo phản động hải ngoại, “nhà thơ” Phương Lan cho rằng: “Chúng tôi ra Hà Nội mang theo rất nhiều những con mắt chờ đợi của anh em văn nghệ Sài Gòn…”. Chẳng hiểu “những anh em văn nghệ Sài Gòn” mà Phương Lan đề cập đến là ai, khi mà tất cả những nhà văn, nhà thơ tên tuổi, hiện đang sinh sống, làm việc tại Tp.HCM khi được hỏi cảm nghĩ về tập thơ “Dự báo phi thời tiết”, đều có cùng câu trả lời: “Bẩn quá! Không chấp nhận được”.
Tập thơ đã được in và phát hành là điều đáng tiếc. Các cơ quan chức năng đã có quyết định thu hồi tập thơ quái gở này. Mặc dù đã muộn, nhưng nó vẫn là bài học không bao giờ cũ đối với những người trực tiếp làm công tác biên tập, thẩm định và phát hành sau này.

(CườngDog sưu tầm)

Advertisements

2 phản hồi

  1. XÃ HỘI -> PHÁP LUẬT

    Truy lùng kẻ bệnh hoạn chuyên đâm các nữ sinh
    Cập nhật lúc 20h21″ , ngày 19/04/2007

    Gần đây, trên địa bàn xã Tràng An, huyện Bình Lục (Hà Nam) xuất hiện hai kẻ bệnh hoạn chuyên dùng vật nhọn để đâm vào học sinh nữ trường THPT C Bình Lục. Đến nay, đã có 8 học sinh nữ của trường là nạn nhân của hành động điên rồ này.

    Người dân và đặc biệt là các bậc phụ huynh, học sinh đang hết sức hoang mang và lo sợ rằng đối tượng gây án là người bị nhiễm HIV/AIDS.

    Trường THPT C Bình Lục nằm trên ngã 5 giao cắt giữa các tuyến tỉnh lộ nối liền hai huyện Bình Lục và Lý Nhân. Theo lời kể của các em học sinh, đối tượng gây án là 2 nam giới đi trên xe máy Dream, thường bịt khẩu trang hoặc đội mũ bảo hiểm.

    Chúng đi từ phía sau và dùng vật nhọt đâm vào lưng, vai hoặc mông rồi cợt nhả và bỏ chạy. Thầy Trần Sỹ Phong, Hiệu trưởng trường THPT C Bình Lục cho hay: Sự việc xảy ra liên tiếp từ đầu tháng 4 đến nay. Đối tượng thường hành động vào giờ tan học và địa điểm là những tuyến đường liên huyện, đường tỉnh vắng người.

    Theo kết quả sơ khám của cơ quan y tế, vật dụng mà đối tượng dùng có thể là kim tiêm loại to (tiêm cho gia súc) hoặc là sắt nhọn vì vết đâm gây ra bầm tím với bán kính từ 1-1,5cm.

    Ông Nguyễn Đức Thành, Phó Chủ tịch UBND xã Tràng An cho biết: Không chỉ các em học sinh trường THPT C Bình Lục mà đã có hai người dân cũng là nạn nhân. Địa bàn gây án của đối tượng không chỉ ở Tràng An mà còn ở cả các xã lân cận như Bình Nghĩa, Đinh Xá, Đồng Du,…

    Hiện nay, xã đã báo cáo với huyện, đồng thời chỉ đạo lực lượng công an viên, dân phòng của cả 19 thôn xóm tăng cường tuần tra trên các tuyến đường vào giờ tan học. Ông Thành nhấn mạnh: Tràng An là xã đông dân nhưng số đối tượng nghiện và nhiễm HIV/AIDS chưa vượt qua con số 10.

    Đây là lần đầu tiên xảy ra một vụ việc khiến người dân hoang mang và bức xúc thế này. Mặc dù hành động xâm hại này không gây ra thương vong nhưng trước mắt đã gây ảnh hưởng không nhỏ đến tâm lý của các em học sinh. Hơn thế nữa, nếu vật đâm mang mầm mống HIV thì hậu quả thật khó lường.

    Hiện nhiều phụ huynh đã phải sắp xếp công việc để đưa đón con đi học. Nhiều học sinh phải đi tắt qua bờ ruộng, bờ mương về cho an toàn. Hiện trường THPT C Bình Lục đã tổ chức quán triệt cho các em học sinh để các em yên tâm học tập, chuẩn bị tốt cho đợt thi học kỳ sắp tới, đồng thời cũng khuyến cáo các em nên đi về thành nhóm có cả con trai và tránh đi trên các đoạn đường vắng; bình tĩnh nhận dạng đối tượng và ghi lại biển số xe máy để báo công an điều tra.

    (Theo TTXVN)

  2. VÌ SAO CHÚNG TA LẠI PHẢI ĐẦU THAI?

    Vì sao chúng ta lại phải đầu thai? Bởi vì do những vọng tưởng của chúng ta liên tục không chấm dứt, chúng ta cứ mãi chấp chặt vào những ý niệm hơn thua, được mất, những tranh đua danh lợi… mà không bao giờ dừng nghỉ, vì thế chúng ta nhất định sẽ bị đầu thai trở lại.

    Sự tham đắm cũng có rất nhiều thứ. Có người thì đam mê đối với tiền bạc, có người thì đam mê nữ sắc, có người lại suốt ngày chỉ biết có ăn và ngủ, có người thì chạy theo danh vọng, địa vị, lợi dưỡng… Người nào tham ăn, tham ngủ thì kiếp sau nhất định sẽ là bà con thân quyến của loài heo. Ở đây, chúng ta phải hiểu cũng có thể sẽ trực tiếp đầu thai làm heo, nhưng có thể sẽ đầu thai làm người nhưng lại mang đầy đủ bản chất của loài heo. Đối với người đam mê theo sắc đẹp thì kiếp sau sẽ đầu thai làm loài chim oanh vũ. Loài chim oanh vũ này có bộ lông rất đẹp, và chúng rất yêu thích bộ lông tuyệt đẹp của mình. Đó chính là do những hạt giống của sự đam mê tham đắm tạo nên.

    Ngược lại, với các bậc Thánh nhân thì khác, họ không bao giờ tham đắm đối với sắc đẹp, lợi danh… bởi vì các bậc Thánh với trí tuệ của sự tu tập, các Ngài thấy rõ được thế gian này từ con người cho đến tất cả mọi sự, mọi vật đều chuyển biến vô thường, tất cả đều do nhân duyên mà sinh, mà đã có sinh, đã vô thường thì nhất định chúng sẽ không tồn tại mãi mãi. Nếu chúng ta cứ tham đắm, chấp trước vào sắc thân của ta, sắc thân của người, tham đắm vào danh lợi hơn thua… thì nhất định chúng ta sẽ bị khổ đau. Vì thế mà nói: “Người đã ngộ so với người chưa ngộ khác nhau rất lớn; người có tu tập so với người không tu tập khác nhau rất nhiều”.

    Tại Đài Loan, tôi thường đến thuyết giảng ở các trường đại học, có khi ở lại cũng mấy ngày. Có một lần tôi bị mất một vạn đồng. Các vị đồng học rất lo lắng, họ cứ băn khoăn rằng: thỉnh Thầy đến thuyết giảng mà lại có người lấy cắp tiền của Thầy, thật là một điều xấu hổ. Sư phụ đã từ bi, tự lo tiền đi máy bay đến đây thuyết pháp dù cho thời tiết ở đây rất lạnh, sư phụ cũng không quản ngại khó nhọc, vậy mà có kẻ còn lấy trộm tiền của sư phụ. Rất nhiều bạn sinh viên bàn luận tìm xem ai đã lấy trộm và đang cất giấu ở chỗ nào. Thế nhưng các bạn sinh viên ấy cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy sư phụ không hề lo lắng khẩn trương chút nào, mà còn rất vui vẻ thuyết giảng nữa. Thế rồi có người nhịn không được bèn đến hỏi tôi: “Thưa Thầy, không phải Thầy đã mất một vạn đồng sao?”.

    Tôi trả lời: “Không có, chỉ là người khác lấy đi dùng mà thôi, không có mất. Khi tiền còn ở trong tay của chúng ta thì chúng ta sử dụng, khi tiền ở trong tay người khác thì người khác sử dụng. Dù cho ai sử dụng thì cũng tạm thời mà thôi, khi thì trong tay người này, lúc thì trong tay người khác”. Vì thế, khi một người đã hiểu đạo thì trong cuộc sống hằng ngày, người này rất an lạc, vui vẻ, hạnh phúc, họ không bị phiền não, tức giận và sự tham đắm chấp trước chi phối.

    Hôm nay, quý vị đến đây nghe Phật pháp thì so với những người làm ra nhiều tiền, quý vị còn kiếm được nhiều tiền hơn. Vì sao vậy? Bởi vì quý vị đến nghe pháp là quý vị có được một thứ tài sản vô cùng quý báu mà cho dù có tiền, quý vị cũng không thể mua được. Tài sản đó là trí tuệ. Bởi vì đạo Phật là đạo trí tuệ, là đạo của tình thương và sự hiểu biết. Cho nên quý vị đi nghe pháp chính là quý vị đã học tập, hiểu rõ và thực hành những lời đức Phật dạy vào trong cuộc sống hằng ngày. Đó chính là quý vị thực hành khai mở trí tuệ từ nội tâm của chính mình, là quý vị đang khơi dậy những hạt giống của lòng thương yêu và sự hiểu biết. Chúng ta tu tập và áp dụng Phật pháp vào cuộc sống hằng ngày, chính là chúng ta đang tưới tẩm và vun xới những hạt giống trí tuệ và tình thương của chúng ta ngày càng lớn dần lên. Và như thế những mầm mống, những chất liệu của sự phiền não, giận hờn và ngu dốt sẽ được diệt trừ và hạnh phúc, an lạc sẽ đến với ta và mọi người xung quanh ta. Nếu trong cuộc sống hiện tại chúng ta có an lạc và hạnh phúc, chúng ta lại còn đem lại an lạc và hạnh phúc ấy cho mọi người thì nhất định tương lai, chúng ta sẽ không phải chịu những quả báo, những khổ đau đến với chúng ta. Đó chính là chúng ta tin tưởng vào nhân quả nghiệp báo.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: